Xung quanh vụ Ngân hàng Bắc Á “thâu tóm” khách sạn Almaz – Hà Nội: Vì sao Hợp đồng mua bán khách sạn Almaz bị Tòa án tuyên vô hiệu?

(Pháp lý) – Là nguyên đơn trong vụ kiện dân sự tranh chấp Hợp đồng mua bán khách sạn Almaz (Hà Nội), nhưng phía ngân hàng Bắc Á không thể thắng kiện ở hai cấp tòa sơ thẩm và phúc thẩm… Vụ kiện tranh chấp tín chấp nổi tiếng này đã gây xôn xao dư luận cả nước từ những năm 1997. Sau nhiều năm, vụ kiện tiếp tục được đưa ra xét xử và theo tìm hiểu của Phóng viên, vụ kiện đang hé lộ những điều khó hiểu.

Không trả được nợ vay, phải gán khách sạn

Ông Lê Tân Cương, nguyên Giám đốc Công ty TNHH Vạn Thiện cho biết: Cuối năm 1996 và năm 1997, khi Công ty này đầu tư vào Dự án Thủy Cung Thăng Long cần một khoản tiền để thực hiện dự án, do đó ngày 28/8/1997, giữa Ngân hàng Thương mại Cổ phần Bắc Á (Ngân hàng Bắc Á) đã cho ông Lê Tân Cương và mẹ ông là bà Nguyễn Thị Nhiễu vay khoản tiền 4,2 tỷ đồng, bằng hợp đồng tín chấp số 850 mà không có thế chấp tài sản. Khi ông Cương, bà Nhiễu đặt vấn đề vay thêm thì phía Ngân hàng yêu cầu phải có tài sản thế chấp. Khi đó, bà Nguyễn Thị Nhiễu đã thế chấp ngôi nhà 3 tầng trên diện tích đất 136m2 ở số 22/163 Nguyễn Văn Cừ, Long Biên, Hà Nội để vay 1 tỷ đồng nhưng phía Ngân hàng Bắc Á làm hợp đồng số 851, chỉ cho vay 553,6 triệu đồng.

  Khách sạn Alamaz

Khách sạn Alamaz

Đến cuối năm 1998, Dự án Thủy cung Thăng Long bị thanh kiểm tra, Ngân hàng Bắc Á biết là việc cho ông Lê Tân Cương bà Nguyễn Thị Nhiễu vay tiền bất lợi về thủ tục, lo ngại bị Công an điều tra phát hiện ra việc cho vay tiền trái quy định của pháp luật tại Hợp đồng tín chấp số 850, nên ngày 28/9/1998, Ngân hàng Bắc Á đã ra Quyết định số 289/NASB chấm dứt trước thời hạn khoản vay trên và khoanh nợ khoản tiền cho vay…

Trước đó, để thực hiện được bộ hợp đồng số 850, do ông Lê Tân Cương đã sử dụng bộ giấy tờ gốc nhà đất ở 21/52 Tô Ngọc Vân, Quảng An, Tây Hồ, Hà Nội thế chấp vay 672,422 triệu đồng tại Ngân hàng Đông Á, nên Ngân hàng Bắc Á khi đó đã đứng ra trả số tiền vay trên cho Ngân hàng Đông Á hộ ông Cương, rồi giữ bộ giấy tờ gốc nhà và đất 21/52 Tô Ngọc Vân. Khoản vay 672,422 triệu của ông Cương tại Ngân hàng Đông Á cũng là khoản vay có thế chấp tài sản của một phần khách sạn Almaz. Người ký hợp đồng bảo lãnh cho ông Cương vay tiền tại Ngân hàng Đông Á là ông Lê Minh Tân (anh trai ông Cương) – người quản lý, sử dụng 150m2 đất của khách sạn Almaz. Có điều khi Ngân hàng Bắc Á trả nợ thay cho ông Cương và làm thủ tục giải chấp, Ngân hàng Bắc Á và Ngân hàng Đông Á không thông báo cho người bảo lãnh là ông Lê Minh Tân biết để làm các thủ tục cần thiết theo quy định của pháp luật.

Do hai khoản vay của hợp đồng số 850 và 851 của ông Cương – bà Nhiễu ở Ngân hàng Bắc Á đến hạn không trả được, ngày 19-1-1999, giữa ông Lê Tân Cương và bà Nguyễn Thị Nhiễu cùng với Ngân hàng Bắc Á thương thảo Hợp đồng mua bán khách sạn Almaz trong thời hạn 4 năm với giá hình thức tạm tính tượng trưng là 7,4 tỷ đồng để trừ nợ. Đại diện phía Ngân hàng Bắc Á khi đó là ông Nguyễn Trọng Dũng (được bà Thái Hương – Phó Chủ tịch HQĐQT kiêm Tổng Giám đốc Ngân hàng Bắc Á khi đó ủy quyền đứng ra ký hợp đồng) đã có thỏa thuận, “sau 4 năm nếu ông Lê Tân Cương, bà Nguyễn Thị Nhiễu trả đủ 7,4 tỷ đồng thì ông Dũng và Ngân hàng Bắc Á trả lại khách sạn cho ông Lê Tân Cương và bà Nguyễn Thị Nhiễu”.

Nhưng một sự kiện đã xảy ra, sau 20 ngày ký hợp đồng mua bán khách sạn Almaz (đến ngày 9/2/1999), ông Lê Tân Cương bị bắt trong vụ án Thủy Cung Thăng Long, bị kết án 20 năm tù và khách sạn Almaz cũng bị kê biên trong vụ án Thủy cung Thăng Long. Từ đây, mọi cam kết giữa phía Ngân hàng Bắc Á và ông Lê Tân Cương, bà Nguyễn Thị Nhiễu trong thương vụ mua bán khách sạn này không thực hiện được tiếp.

Vì sao Hợp đồng bị tuyên vô hiệu?

Sau khi ông Lê Tân Cương được đặc xá ra tù trước thời hạn, hai bên do không thương thảo tiếp được thương vụ mua bán khách sạn, phía Ngân hàng Bắc Á đã có đơn khởi kiện ra TAND quận Tây Hồ. Ngày 11/5/2010, TAND quận Tây Hồ đã xét xử và có Bản án dân sự sơ thẩm số 05/2010/DS-ST tuyên hợp đồng mua bán khách sạn Almaz giữa Ngân hàng Bắc Á và ông Lê Tân Cương, bà Nguyễn Thị Nhiễu là hợp đồng vô hiệu.

Bản án sơ thẩm số 05/2010/DS-ST ngày 11/5/2010 của TAND quận Tây Hồ tiếp tục bị kháng cáo, ngày 22 và 28/7/2011, TAND TP Hà Nội tiếp tục đưa vụ án Tranh chấp Hợp đồng mua bán khách sạn Almaz ra xét xử và tiếp tục tuyên hợp đồng mua bán giữa Ngân hàng Bắc Á (do ông Nguyễn Trọng Dũng làm đại diện bên mua) và ông Lê Tân Cương, bà Nguyễn Thị Nhiễu (bên bán) là hợp đồng vô hiệu… Thẩm phán, chủ tọa phiên tòa, ông Lê Quốc Bình đã tuyên: Ông Lê Tân Cương và bà Nguyễn Thị Nhiễu phải thanh toán cho Ngân hàng Bắc Á số tiền đã nhận (6,95 tỷ đồng) và khoản tiền bồi thường thiệt hại hợp đồng là hơn 15,7 tỷ đồng (Tổng cộng là hơn 22,67 tỷ đồng). Buộc Ngân hàng Bắc Á trả lại cho gia đình ông Lê Tân Cương, bà Nguyễn Thị Nhiễu và các thành viên khác trong gia đình toàn bộ giấy tờ bản gốc nhà đất liên quan đến khách sạn Almaz (nhà đất tại số 21/52 Tô Ngọc Vân, Quảng An, Tây Hồ, Hà Nội).

Đáng chú ý, tại Bản án số 140/2011/DSPT ngày 28/7/2011 của TAND TP. Hà Nội, đại diện phía Ngân hàng Bắc Á cũng thừa nhận việc mua lại khách sạn là để trừ nợ. Còn phía Tòa án cho rằng việc ngân hàng mua tài sản thế chấp là không đúng pháp luật, trái với quy định tại Điều 73 Luật các tổ chức tín dụng năm 1997 (Tổ chức tín dụng không được trực tiếp kinh doanh bất động sản). Phía Ngân hàng biết rõ pháp luật không cho phép mà vẫn thực hiện là sai…

Vụ kiện chưa có hồi kết…

Phía Ngân hàng Bắc Á sau đó có kháng cáo lên TAND tối cao. Gần 3 năm sau, TAND tối cao đã có kháng nghị giám đốc thẩm số 241/2014/KN-DS ngày 21/7/2014 đối với Bản án dân sự phúc thẩm số 140/2011/DSPT ngày 28/7/2011 của TAND TP. Hà Nội và đề nghị Tòa dân sự TAND tối cáo xét xử giám đốc thẩm hủy bản án sơ thẩm và phúc thẩm; giao cho TAND quận Tây Hồ xét xử lại từ đầu vụ án…

Nhìn nhận về kháng nghị này, ông Lê Tân Cương, bị đơn trong vụ án Tranh chấp hợp đồng mua bán khách sạn Almaz với Ngân hàng Bắc Á cho rằng: Quyết định số 241/2014/KN-DS ngày 21/7/2014 của TAND tối cao kháng nghị giám đốc thẩm đối với Bản án dân sự phúc thẩm số 140/2011/DS-PT ngày 28/7/2011 của TAND TP. Hà Nội chưa nêu hết bản chất vụ việc, chưa đúng với những tài liệu có trong hồ sơ và chưa khách quan, cụ thể như sau:

Hợp đồng vay tiền số 850 ngày 28/8/1997 phía Ngân hàng Bắc Á cho ông Lê Tân Cương vay 4,2 tỷ đồng là hợp đồng tín chấp không hề có tài sản thế chấp nào cả. Hợp đồng vay tiền số 851, ngày 28/8/1997, Ngân hàng Bắc Á cho ông Lê Tân Cương và bà Nguyễn Thị Nhiễu vay 533,6 triệu đồng mới có thế chấp tài sản là ngôi nhà ba tầng trên 136m2 đất tại 22/163 nguyễn Văn Cừ, Long Biên, Hà Nội.
Tuy nhiên, tại trang 3 của Quyết định số 241/2014/KN-DS ngày 21/7/2014 Kháng nghị giám đốc thẩm của TAND tối cao cho rằng tài sản thế chấp 2 khoản vay trên có cả khách sạn Almaz là sai và chưa khách quan. Cũng ở cuối trang 3, đầu trang 4 của Quyết định số 241/2014/KN-DS này nêu rằng, “ngày 19/1/1999 hai bên ký Hợp mua bán khách sạn trên 396m2 với giá là 7,4 tỷ đồng” mà không hề đề cập đến việc thỏa thuận “sau 4 năm nếu ông Lê Tân Cương, bà Nguyễn Thị Nhiễu trả đủ 7,4 tỷ đồng thì ông Dũng và Ngân hàng Bắc Á trả lại khách sạn cho ông Lê Tân Cương và bà Nguyễn Thị Nhiễu” trong hợp đồng là bỏ sót tình tiết dễ dẫn tới hiểu nhầm bản chất vụ việc.

Đến nay, dư luận vẫn đang chờ đợi phán xét công tâm từ phía các cơ quan bảo vệ pháp luật đối với vụ kiện này.

Lạc Sơn

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *