Tết về nhớ bến sông quê

“Sông vẫn chảy như nỗi niềm da diết/Ai tha hương mới hiểu hết nỗi lòng…”. Giữa chốn bộn bề cuộc sống, giữa những lo toan vất vả đời thường, quê hương chính là nơi lắng đọng những gì thiêng liêng và bình dị nhất. Ở nơi ấy luôn chất đầy những ngọt ngào của hoa trái, những giản dị của đời thường. Nơi ấy còn có bến sông ngày ngày tắm mát tuổi thơ tôi.

 Ảnh minh họa từ internet.

Ảnh minh họa từ internet.

Người ta thường gọi nơi ấy một cách thân thương- bến sông quê! Bến sông quê dù bên lở hay bên bồi đều đầy ắp những kỷ niệm, ký ức chảy dài theo từng con nước lớn ròng và đong đầy tình yêu đôi lứa. Ở mỗi miền đất nước đều có những dòng sông. Và cuộc đời mỗi người đều gắn bó với một dòng sông. Dòng sông quê tôi có tự bao giờ cũng không biết, chỉ biết tuổi thơ tôi đã gắn liền với dòng sông từ thuở nhỏ, cùng lũ bạn tắm mát buổi trưa hè, cùng chèo thuyền vớt bèo, củi khô trôi sông, cùng ngắm ánh trăng vàng soi bóng khúc sông quê…

Ngày xưa, vào những tháng mùa hè, mỗi khi chiều buông, bọn trẻ trong xóm lại í ới gọi nhau ra tắm sông nhưng chỉ tụ tập ở một bến sông quen thuộc mà thôi. Nơi đây không chỉ chứng kiến cảnh vui đùa vô tư của trẻ con như thi bơi qua sông, ném đất bùn vào nhau, trèo cây dừa nhảy xuống sông… mà nó còn chứng kiến câu chuyện hẹn hò của bao đôi trai gái sau lũy tre làng.

Ngày qua ngày, bến sông quê dần trở thành quá khứ, bởi những đứa trẻ ngày ấy nay đã trưởng thành, mỗi đứa một phương trời đi tìm tương lai hạnh phúc trên đường đời cho riêng mình, đâu còn tụ tập nô đùa bên dòng sông như những ngày xưa. Tôi cũng vậy, vì sự nghiệp học hành, vì công việc nên cũng xa bến sông quê từ thuở ấy. Xa quê, xa sông, xa bạn bè ngày tháng cũ, tôi như nợ con sông quê một cái hẹn trở về, nhưng lần lữa mãi mà có làm được gì đâu, giống như những đám bèo trôi mãi theo dòng nước chảy, muốn quay về cũng chỉ còn trong nỗi nhớ xa xôi!

Ngày nay, bến sông quê ít nhiều đã bị mai một, về miền quê bây giờ ít thấy nhà nào còn bến sông có lối mòn dấu chân lũ trẻ, bởi giờ đây nước sông cũng bị ô nhiễm, đa số người dân đã sử dụng nước máy để tắm và sinh hoạt hàng ngày. Hình ảnh chiếc thuyền neo đậu bến sông cũng dần biến mất, hình ảnh con đò gắn với bến sông cũng dần đi vào dĩ vãng, thấp thoáng trên một vài bến sông vẫn còn thấy bóng dáng con đò neo đậu, vì rằng phương tiện đi lại bây giờ thuận lợi hơn, đã có xe máy chạy trên những chiếc cầu bê tông, cầu sắt hiện đại và đường nhựa phẳng lì. Và cho dù bến sông quê nay vắng bóng con đò, vắng bóng lũ bạn ngày xưa thì trong tôi hình ảnh đẹp về bến sông, con đò này vẫn in đậm trong tâm hồn từ những ngày thơ ấu cho mãi đến tận bây giờ…

Theo Bao Phapluat

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *