Bi kịch chết chậm của người tự xẻo thịt đem bán | Pháp lý Online

Bi kịch chết chậm của người tự xẻo thịt đem bán

Điều làm người ta đau xót là những người bán thận có suy nghĩ giống như người ta bán cái của mình thì không vi phạm pháp luật. Đại đa số những người đi bán thận tuổi đời còn rất trẻ, có nhiều người còn chưa lập gia đình, là trụ cột, chỗ dựa…

Nhưng rồi, khi bán thận trở về, họ lại vật vã vì sức khỏe xuống cấp, trở thành những gánh nặng cho người thân và hậu quả có thể ập xuống bất cứ lúc nào. Để kiếm tiền nhanh nhất trong hoàn cảnh đó, nhiều kẻ lại biến mình thành môi giới, cò mồi, mắt xích trong đường dây buôn bán nội tang.

nguoiduatin 7 Bi kịch chết chậm của người tự xẻo thịt đem bán

Bộ ba ma quỷ

Vụ án bắt đầu được mở ra vào ngày 16/2/2011, công an thành phố Cần Thơ bắt Lê Sơn Truyền khi y đang định đưa người sang biên giới bán thận. Lúc này, một băng nhóm những kẻ buôn bán nội tạng dần dần bị lộ. Mắt xích quan trọng trong đường dây bán nội tạng là Lê Sơn Truyền, 27 tuổi, sinh ra tại Tây Ninh.

Gia đình Truyền có tất cả 7 anh chị em, cái nghèo quanh quẩn, nên cũng như những anh chị em còn lại trong gia đình, Truyền không được đến lớp, phải lao động để kiếm sống. Năm 2000, Truyền lập gia đình với chị Nguyễn Thị L, sau một năm thì sinh con trai, cái hạnh phúc nhỏ nhoi ấy không được bao lâu thì những khó khăn làm hai vợ chồng buồn chán sinh ra cãi vã.

Trong cảnh túng quẫn ấy, Truyền lại nghe có người giới thiệu sang Trung Quốc bán thận có khoản tiền lớn chừng khoảng 40-50 triệu đồng. Thế là Truyền khăn gói theo người ta đi, cũng không biết là khi bán đi rồi sức khỏe sẽ yếu đi, hắn cứ nghĩ đơn giản rằng, mình có 2 quả thận, bán một cái để lo cho gia đình vợ con, còn một cái vẫn chạy tốt. Chuyến đó sang Trung Quốc, Truyền gặp Võ Đình Văn, là người gốc Quảng Trị nhưng đã vào TP.HCM sinh sống lâu năm.

Nói về đối tượng Văn, mẹ hắn mất sớm, có một em gái còn nhỏ, công việc không ổn định, không đủ sống. Văn cũng qua người quen cũng sang Trung Quốc bán thận. Khi Truyền và Văn gặp nhau, họ còn biết thêm Quảng Đại Vàng cũng là kẻ thất học, một chữ bẻ đôi còn không biết, cũng là nạn nhân của những người môi giới bán thận. Ba người cùng chí hướng nên cho nhau số điện thoại, chỉ bảo cách tiếp cận và rủ rê người sang Trung Quốc bán thận để được ăn hoa hồng.

Trở về nước, theo như kế hoạch đề ra, mỗi người kiếm được một con mồi sẽ dẫn họ đi xét nghiệm máu, sau đó sẽ đưa lên thành phố Hồ Chí Minh khám tổng quát rồi tổ chức đưa ra Móng Cái, tỉnh Quảng Ninh giao cho La Thị Thịnh để Thịnh tổ chức cho họ vượt biên trái phép.

Từ đây, công đoạn cuối thuộc về Thịnh, hắn sẽ giao hàng cho người họ Vương và một người tên A Trang vượt biên bán thận. Lợi nhuận được chia cho Vàng được 3 triệu đồng, Truyền và Văn cũng được từ 5 đến 10 triệu đồng cho một ca. Với đường dây hoạt động không ồn ã này, bọn chúng đã lừa được khối người bán nội tạng sang bên kia biên giới.

Thủ đoạn tiếp cận con mồi

Theo lời khai tại cơ quan công an, đường dây buôn bán nội tạng trái phép này có nhiều cách để tiếp cận con mồi. Một trong những cách thuần thục và dễ thành công nhất là bọn chúng dựa trên nguyên tắc nắm bắt tâm lý là những người nghèo, túng thiếu, không có tiền và cũng không biết xuay sở ở đâu ra tiền nên sẵn sàng bán cái gì họ có. Địa bàn hoạt động đầu tiên mà Vàng nhắm tới là những trung tâm môi giới việc làm, bởi Vàng nghĩ là những nơi đó tất nhiên đa số là người lao động nghèo, ít học, dễ bị rủ rê.

nguoiduatin 8 Bi kịch chết chậm của người tự xẻo thịt đem bán

Ảnh minh hoạ

Để tiếp cận các nạn nhân, Vàng giả vờ làm người đi tìm việc làm, đi loanh quanh các trung tâm môi giới săn mồi. Đúng như Vàng dự định, tháng 6/2009, khi y đang quan sát xem có con mồi nào khả quan không thì anh N., quê ở Cái Bè Tiền Giang đang ngó ngiêng trên bảng thông báo tìm việc làm. Vàng lân la hỏi chuyện, làm quen và nói nhỏ cho anh N biết việc sang Trung Quốc bán thận không ảnh hưởng gì, lại có những 45 triệu đồng tiêu pha. Để minh chứng lời mình nói, Vàng còn vạch bụng lên cho anh N thấy vết sẹo của mình. Với chiêu dụ ấn tượng, chỉ hơn hai chục phút, bằng miệng lưỡi của mình, Vàng đã thuyết phục được anh N. đồng ý sẽ sang Trung Quốc bán thận. Như bắt được vàng, Vàng xin số điện thoại của anh N. và liên tục gọi điện dụ dỗ.

Đến tháng 8/2009, Vàng đưa Truyền đi thử máu, khám tổng quát, thấy sức khẻo đảm bảo tìm cách mua vé ra Hà Nội rồi đi Quảng Ninh tìm giao hàng cho La Thị Thịnh vượt biên trái phép sang Trung Quốc bán thận cho anh N.. Vẫn là chu trình nhanh gọn, chúng bán xong thận của anh N, không đợi vết thương lành liền đưa về Việt Nam cắt chỉ. Với hành động tinh vi này, cơ quan chức năng khó phát hiện việc làm phi pháp của bọn chúng.

Trót lọt sau phi vụ đó, Vàng lại làm quen với anh Đ., người Thanh Hóa, cùng thuê chung nhà trọ với y. Khi thấy vết sẹo nơi bụng Vàng, anh Đ hỏi lý do thì Vàng kể về việc đi bán thận có rất nhiều tiền. Vẫn với chiêu bài cũ, Vàng lại rủ rê anh Đ. sang Trung Quốc bán thận. Như chết đuối vớ được cọc, anh Đ đã vui mừng đồng ý vì nghĩ không làm gì mà có một số tiền lớn như thế để gửi về quê giúp đỡ gia đình.

 Hậu quả khôn lường

Được biết, những nạn nhân trong đường dây bán nội tạng này có gần 20 người đã từng qua Trung Quốc bán thận. Nhưng đó là con số mà cơ quan công an mới khám phá, còn những con số chưa được công bố thì nó lên đến bao nhiêu chỉ có trời mới biết. Đại đa số những người bị bọn môi giới dụ dỗ đưa qua Trung Quốc bán thận có một điểm chung là họ nghèo, ít học và có ý nghĩ giản đơn rằng việc bán thận không khác là một món hàng hóa bình thường, họ nghĩ mình có 2 quả thận thì bán một cái cũng không sao, lại có một số tiền kha khá mà không phải bán sức lao động.

Cả kẻ môi giới và người bị môi giới đều nghĩ là nó không phạm pháp hay ít ra cũng đại loại thế, anh có thận, tôi rủ anh, anh đồng ý thì đi bán chứ không ai ép buộc hay tra trấn gì mà phạm tội. Và người đi bán thận cũng có cơ hội kiếm tiền triệu mà không phải làm gì.

Và hậu quả kéo theo là nhiều nạn nhân bị cuốn hút vào việc làm vi phạm pháp luật này. Như trường hợp anh K ở Hậu Giang, khi bán thận trở về, K. còn rủ bạn trốn cả gia đình sang bán thận, khi trở về thì ba mẹ mới chết ngất vì biết con mình bán thận đưa tiền về giúp ba mẹ. Khi chúng tôi đến nhà anh K ở Hậu Giang và anh N ở Tiền Giang, điều đặc biết là 2 anh còn quá trẻ, học vấn ít và nghèo, dù chúng tôi đã mở lời rất chân tình thì các anh cũng rất ngại ngần khi nói về chuyện bán thận, bởi hơn ai hết các anh giờ trở về với sức khỏe gần như cạn kiệt.

Bây giờ, khi tiếp xúc với P.V, anh N kể, ba mẹ anh đã chết ngất khi nhìn thấy vết sẹo của con. Bậc sinh thành còn đắng lòng hơn trước suy nghĩ nông nổi nhất thời của N. Khi chúng tôi tiếp xúc với bà P., mẹ anh N., hai mắt bà vẫn còn căng mọng vì khóc thương con. Bà P. nghẹn ngào nói: “Chúng tôi nghèo nhưng nào có thúc dục con phải làm cái này hay cái kia cốt chỉ để kiếm tiền. Nhất là việc xẻo thịt cơ thể đem bán lấy tiền về phụng dưỡng chúng tôi đâu.

Bà kể, khi cho N lên Sài Gòn đi làm công nhân, lâu lâu thấy N. về thăm, thấy nó vẫn khỏe mạnh, ngoan ngoãn là ông bà vui rồi, có tiền thì thỉnh thoảng nó gửi về mấy trăm ngàn biếu ba mẹ ăn quà vặt là được chứ mong gì nó kiếm nhiều tiền đâu. Thế mà, N về với vết sẹo và thân hình còm nhom như xác chết, ông bà đau lắm, giờ sức khỏe giảm đi rõ rệt, không làm nổi việc gì nặng nhọc, suốt ngày nhìn nó ăn rồi ngồi buồn rầu và hối hận mà nẫu cả ruột”.

Rồi đây những kẻ nhẫn tâm trong đường dây bán nội tạng sẽ bị pháp luật trừng trị thích đáng. Nhưng hậu quả để lại trên mình những nạn nhân nhẹ dạ thì còn đó, trong phú nông nổi vì tiền, họ đã bán đi sức khoẻ, tính mạng mình mà không nghĩ đến hậu quả dài lâu, có người bảo: “Chúng tôi bán thận rồi mới nhận ra mình như người đang chết chậm, không biết có sống nổi không. Đó cũng như một bài học cảnh tỉnh đến những người đang có ý định bán đi một phần cơ thể của mình”.

Hương Sen – Quốc Dũng
Theo nguoiduatin.vn



Ý kiến bạn đọc

You can leave a response, or trackback from your own site.