Dân Thủ đô dùng nước nhiễm Asen: Trách nhiệm thuộc về “ông trời”!

Sau một thời gian dài đi “kêu khóc” vì nước sinh hoạt bị ô nhiễm nhưng không được giải quyết, dân cư một số khu đô thị đã tự đang mẫu nước đi xét nghiệm và giật mình khi nhận được kết quả: Nước nhiễm Asen (Thạch tín) cao gấp nhiều lần quy chuẩn của Bộ Y tế. Dư luận đang đặt ra vấn đề ai là người phải chịu trách nhiệm hay vẫn lại là “hòa cả làng”?.

Sau khi “dài cổ” chờ đợi kết quả phân tích nước từ cơ quan chức năng, người dân phải tự mình lấy mẫu đi phân tích và phát hiện mức độ nhiễm thạch tín cao gấp nhiều lần cho phép.
Sau khi “dài cổ” chờ đợi kết quả phân tích nước từ cơ quan chức năng, người dân phải tự mình lấy mẫu đi phân tích và phát hiện mức độ nhiễm thạch tín cao gấp nhiều lần cho phép.

Theo tìm hiểu của PV PetroTimes, rất nhiều khu chung cư tại Hà Nội đang sử dụng nước sinh hoạt bị ô nhiễm. Điển hình như chung cư Nam Đô, đường Trương Định, phường Thịnh Liệt, quận Hoàng Mai Hà Nội do Tổng Cty Cổ phần Đầu tư Dầu khí Toàn cầu là chủ đầu tư. Theo phản ánh của cư dân, đầu năm 2014 khi phát hiện nước sinh hoạt có mà đục, họ đã nhiều lần đề nghị với ban quản lý tòa nhà đem mẫu nước đi xét nghiệm và sớm công bố kết quả. Nhưng nhiều tháng trời trôi qua, Ban Quản lý tòa nhà vẫn trì hoãn việc công bố kết quả.

Cực chẳng đã, người dân đành phải tự lấy mẫu đưa đi xét nghiệm và kết quả nước sinh hoạt của cư dân nhiễm Thạch tín cao gấp hơn 2 lần mức cho phép.

Tại khu đô thị Xa La – Hà Đông cũng rơi vào trường hợp tương tự. Từ tháng 4/2014, sau khi vỡ đường ống dẫn nước Sông Đà, nước sinh hoạt của các gia đình cư dân nơi đây rất đục và có mùi lạ. Một số người dân đã mang mẫu nước đến Viện công nghệ phân tích.

Năm 2012, cư dân các khu nhà NO1, NO2, NO3, NO4, NO5 thôn Phú Mỹ, xã Mỹ Đình chăng băng rôn phản đối DN cung cấp nước sạch nhiễm Asen cao gấp 37 lần mức cho phép (ảnh tư liệu).
Năm 2012, cư dân các khu nhà NO1, NO2, NO3, NO4, NO5 thôn Phú Mỹ, xã Mỹ Đình chăng băng rôn phản đối DN cung cấp nước sạch nhiễm Asen cao gấp 37 lần mức cho phép (ảnh tư liệu).

“Ai ai cũng bàng hoàng, lo lắng khi biết kết quả mẫu nước tại đây bị ô nhiễm nặng, chứa nhiều Asen (thạch tín) cao gấp 4 lần mức cho phép; Amoni cao gấp 2,5 lần, nước bị nhiễm khuẩn nặng vi khuẩn E.Coli và Coliform” – ông Sơn, một cư dân của khu đô thị Xa La cho biết.

Sự “bàng hoàng, lo lắng” của người dân ở những chung cư nói trên là hoàn toàn có cơ sở. Các nghiên cứu khoa học đã chứng minh, khi sử dụng nước nhiễm Thạch tín để ăn uống, con người có thể mắc bệnh ung thư trong đó thường gặp là ung thư da. Thạch tín còn gây nhiễm độc hệ thống tuần hoàn khi uống phải nguồn nước có hàm lượng asen 0,1mg/l. Thạch tín cũng làm thay đổi cân bằng hệ thống enzim của cơ thể, nên tác hại của nó đối với phụ nữ và trẻ em là lớn nhất. Những độc tố khác, cũng làm tổn hại nghiêm trọng đến sức khỏe của người dân nếu sử dụng nguồn nước không được xử lý ô nhiễm. Nếu nhiễm chì lâu ngày có thể mắc bệnh thận, thần kinh; nhiễm Amoni, Nitrat, Nitrit gây mắc bệnh xanh da, thiếu máu, có thể gây ung thư…

Không thể chờ đợi mãi việc xử lý theo “hứa hẹn” của các đơn vị liên quan, trong khi sức khỏe của mình là quan trọng. Cực chẳng đã, nhiều gia đình đã phải bỏ ra một khoản chi phí hàng tháng mua nước sạch về dùng. Hoặc mua máy lọc nước để lọc, việc này đã phát sinh chi phí ngoài ý muốn của cư dân, mà vẫn cũng chỉ là biện pháp tình thế, chứ không thể triệt tiêu nguồn bệnh.

Cuối tháng 6/2014, xét nghiệm mẫu nước lấy tại Trạm cấp nước Mỹ Đình 2 có nồng độ Asen cao hơn gần 4 lần ngưỡng cho phép. Bộ Y tế đã kiến nghị đình chỉ hoạt động trạm này.
Cuối tháng 6/2014, xét nghiệm mẫu nước lấy tại Trạm cấp nước Mỹ Đình 2 có nồng độ Asen cao hơn gần 4 lần ngưỡng cho phép. Bộ Y tế đã kiến nghị đình chỉ hoạt động trạm này.

Một “nghịch lý” đang tồn tại, trong khi giá nước sinh hoạt đã tăng nhiều lần nhưng chất lượng nước gần như không thay đổi, thậm chí một số nơi còn tệ hại. Người dân không có sự lựa chọn nhà cung cấp nước sạch bởi sự độc quyền, thiếu cạnh tranh lành mạnh. Với tư cách là những người bỏ tiền để sử dụng dịch vụ, các “thượng đế” hoàn toàn có quyền đòi hỏi được dùng nước sạch, chứ không phải là thứ nước nhiễm độc, gây nên những tác hại nghiêm trọng đối với sức khỏe của họ.

Cuối tháng 6/2014, kết quả kiểm tra của Thanh tra Bộ Y tế cho tại Hà Nội một số mẫu nước không đạt các chỉ tiêu chất lượng như nồng độ Clo dư cao hơn mức cho phép. Mẫu nước của nhiều đơn vị ở quận Hoàng Mai không đạt tiêu chuẩn về Amoni, Pecmanganat. Mẫu nước của cơ sở 1 nhà máy nước Sơn Tây có hàm lượng Mangan vượt mức cho phép.

Đặc biệt, mẫu nước lấy tại Trạm cấp nước Mỹ Đình 2 có nồng độ Asen cao hơn gần 4 lần ngưỡng cho phép. Trạm này thuộc Tổng Công ty đầu tư phát triển nhà và đô thị (HUD) có công suất 800m3/ngày đêm cung cấp nước cho 1.200 hộ gia đình với 5.000 nhân khẩu. Căn cứ vào kết quả kiểm tra, Bộ Y tế đã có văn bản đề nghị đình chỉ hoạt động đối với trạm cấp nước này, đến khi đảm bảo chỉ tiêu Asen trong nước theo đúng tiêu chuẩn cho phép.

Thực tế, vấn đề nước nhiễm Asen, dư luận hẳn còn nhớ, vào năm 2012 cư dân các khu nhà NO1, NO2, NO3, NO4, NO5 thôn Phú Mỹ, xã Mỹ Đình, cũng đã tập trung lại, phản đối Cty Cổ phần Đầu tư BĐS Hà Nội cấp nước nhiễm Asen với chỉ tiêu gấp 37 lần giới hạn cho phép.

Ở góc độ pháp lý, luật sư Hoàng Văn Hướng (Đoàn Luật sư TP.Hà Nội) cho rằng: Trách nhiệm chính thuộc về DN sản xuất nước sạch, bởi vì: Việc sản xuất nước sạch bắt buộc phải thực hiện theo một qui trình rất nghiêm ngặt, từ lấy mẫu phân tích thành phần nước thô sau đó đến qui trình lọc và khử các chất hữu cơ để nước đưa vào sử dụng sinh hoạt phải đạt tiêu chuẩn cho phép. DN sản xuất nước sạch cũng phải thường xuyên kiểm tra, đánh giá tính “sạch” của nước để đảm bảo việc liên tục đạt về chất lượng.

“Trong việc sử dụng nước sạch trong sinh hoạt, các hộ dân trực tiếp ký hợp đồng với DN sản xuất kinh doanh nước sạch, nên vai trò của Chủ đầu tư và Ban quản lý tòa nhà chỉ có trách nhiệm liên đới đến trách nhiệm quản lý về quyền lợi của người dân.” – Luật sư Hoàng Văn Hướng nói.

“Để bảo vệ quyền và lợi ích hợp của mình, người dân có nhiều phương pháp. Cụ thể, đưa mẫu nước đi xét nghiệm, gửi đơn khiếu nại, kêu cứu đến các cơ quan chức năng đó đã là một biện pháp tự bảo vệ rồi. Tuy nhiên để giải quyết vụ việc một cách thấu tình đạt lý, trước hết DN đã ký hợp đồng cung cấp nước sạch cho dân phải nhanh chóng khắc phục nhu cầu sinh hoạt cho nhân dân vùng bị nhiễm Asen hoặc bị nhiễm bẩn”, luật sư Hướng nói.

Luật sư Hoàng Văn Hướng cho rằng việc để người dân phả sử dụng nước sinh hoạt nhiễm độc, trách nhiệm chính thuộc về DN sản xuất kinh doanh nước sạch.
Luật sư Hoàng Văn Hướng cho rằng việc để người dân phả sử dụng nước sinh hoạt nhiễm độc, trách nhiệm chính thuộc về DN sản xuất kinh doanh nước sạch.

Có thể thấy, việc người dân trong nhiều năm nhiều tháng trời âm thầm phải sử dụng thứ nước “nhiễm độc”, vậy mà cũng “hòa cả làng” – không ai phải chịu trách nhiệm trong chuyện này quả là vô lý. Rõ ràng, ở góc độ quản lý cơ quan chức năng, không thể lơ là đối với sức khỏe của con người, không thể đổ lỗi nguyên nhân do thiên nhiên, do ông trời được? Vì thế, việc các Ban quản lý tòa nhà, các DN cung cấp “nước sạch” trì hoãn giải quyết “sự cố” để người dân phải đằng đẵng sử dụng nước nhiễm bẩn trong nhiều tháng trời, đã thể hiện sự vô trách nhiệm là không thể chấp nhận.

Trao đổi với PetroTimes, TS. Lều Thọ Bách, Phó Viện trưởng Viện KHKT và TNMT Đại học Xây dựng phân tích về nguyên nhân khiến nước sinh hoạt ở một một số chung cư tại Hà Nội thời gian qua bị nhiễm Asen gấp nhiều lần tiêu chuẩn cho phép.

TS. Lều Thọ Bách cho biết: Nguyên nhân của “thực trạng” nước sinh hoạt tại Hà Nội ô nhiễm, là do không đủ trạm xử lý để có thể thu gom toàn bộ rác thải, mà chỉ dừng lại ở việc xử lý nội bộ ở các bể tự hoại, các chất thải công nghiệp.

Trong khi các trạm xử lý nước ngầm, cấp nước sinh hoạt của ta từ trước đến nay chủ yếu chỉ xử lý được Sắt với Măng gan, mà chưa có công nghệ khử Asen. Thế nên, việc ô nhiễm Asen như hiện tại là kết quả của một quá trình lâu dài, do không xử lý làm sạch nước thải dẫn đến việc thấm vào nguồn nước.

“Giải pháp căn cơ, thứ nhất phải cắt nguồn ô nhiễm Asen hoặc Nitơ, ngăn được việc xả thải gây ô nhiễm môi trường. Thứ hai buộc phải đầu tư, tăng cường thêm công nghệ, bổ sung thêm các công đoạn xử lý được Asen và Nitơ. Bên cạnh đó phải hạn chế khai thác nước ngầm ở những khu vực ô nhiễm Nitơ. Ví dụ như nhà máy nước Pháp Vân hiện đang hạn chế và dần tiến tới không sử dụng nữa, vì công nghệ hiện tại không xử lý được. Có nghĩa rằng, chỗ nào nước ngầm ô nhiễm thì phải dừng và chuyển sang sử dụng nước mặt, từ các nguồn sông Đuống, sông Đà.

Như vậy thì phải đầu tư xây dựng lại các trạm xử lý nước, hệ thống đường ống, và công nghệ xử nước cũng phải được tăng cường. Đây là một mục tiêu rất lớn, mà Nhà nước phải giữa vai trò chủ trì, chứ phó mặc cho các DN tư nhân thì rất khó – rất tốn kém, mà DN nào cũng chỉ tmong tiết kiệm chi phí và thu lợi lớn”, TS Lều Thọ Bách cho biết thêm.

Theo Petrotimes

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *