Chuyện về những người tốt phanh phui cái xấu… để công lý được thực thi

(Pháp lý) – Họ hành động với những “sự biến” của cuộc đời vì trách nhiệm, lòng thương, tình người mà không hề cần sự báo đáp. Nhờ họ mà công lý đã và đang được thực thi…

Nhà báo dũng cảm phanh phui cái xấu ra ánh sáng

Theo dõi và đeo đuổi mảng đề tài liên quan đến trẻ em, nhà báo Nguyễn Thị Thu Trang (Hiện đang công tác tại báo Phụ nữ thành phố Hồ Chí Minh) đã có quá trình đi tìm hiểu hoạt động cho nhận con nuôi thực chất là mua bán trẻ em tại các trung tâm sinh sản, bệnh viện công và tư. Chị phát hiện: Ở đó những đứa trẻ không may mắn được sinh ra đã được “cho” mà thực chất là bán cho những người “mua” trẻ em về để được yêu thương nó.

Nhà báo Nguyễn Thị Thu Trang,  người phanh phui vụ tiêu cực tại chùa Bồ Đề.
Nhà báo Nguyễn Thị Thu Trang, người phanh phui vụ tiêu cực tại chùa Bồ Đề.

Đi sâu, xâm nhập những đường dây mua bán trẻ em này chị phát hiện: Thông thường những người mẹ nghèo, những người mẹ có số phận hẩm hưu, những người mẹ đã lỡ… nhẫn tâm bỏ đi đứa con của mình. Sau đó, qua một vài mối lái, nó được giao cho những người thiếu con, khát con và “giao cho nhà chùa”… Cái tên chùa Bồ Đề xuất hiện… Địa điểm mà người ta vẫn biết đến là nơi nuôi dưỡng rất nhiều trẻ em có hoàn cảnh khó khăn… Bằng thái độ của người làm báo, của người có trách nhiệm với xã hội, chị phanh phui ra những sự thật làm rúng động dư luận. Loạt bài đăng trên báo Phụ nữ TP thời gian qua là câu trả lời cho những điều tra của chị. Cuối cùng, đường dây mua bán trẻ em bị phát lộ, hai bảo mẫu trông trẻ ở chùa Bồ Đề đã bị khởi tố. Rất nhiều đối tượng nghi vấn được đưa vào diện điều tra của công an…

Với vụ việc này, nhà báo Thu Trang đã công khai danh tính của mình để làm điều tra. Trước linh cảm có nhiều thế lực đeo đuổi, giám sát mình, trên trang facebook cá nhân, chị Thu Trang nói: Với tư cách là một nhà báo, phanh phui tiêu cực ở chùa Bồ Đề, với tôi đơn giản là một đề tài. Tôi đã lao động đến kiệt sức về đề tài đó, dĩ nhiên không phải để “khoác áo thầy tu”. Bản thân tôi luôn tu hàng ngày, tại gia đình bằng cách sống sao cho thật lương thiện, dẫu nghèo… Tôi phải đưa các bạn từ thế giới ảo, bước ra đời thật để kể lại câu chuyện của mình với những bằng chứng xác đáng. Các bạn là nhân chứng sống, là những con người thật, tham gia vào những sự việc có thật, chứng kiến sự xấu xa mà vì “yếu bóng vía” trước một ai đó mà không dám đối diện, các bạn cần có một ai đó dám đứng lên. Người đó là tôi, đơn giản thế. Việc phải công khai làm phóng sự điều tra tiêu cực là điều không nên chút nào với người làm báo. Nhưng đề tài này, tôi đã cho các bạn thấy một triết lý rất giản dị mà bền vững muôn đời “sống thật”!

Mỗi khi làm việc, chị thường nhận được sự ủng hộ từ nhiều người. Có lẽ chính bởi vậy, nên chị tự đặt cho mình trách nhiệm…Thanh minh về trách nhiệm của mình, trước em Cù Nguyên Công (Em bé bị các bảo mẫu đem bán – PV) chị chia sẻ: Chiều nay, tôi lặng đi trước bàn thờ của bé, thì thầm nói rằng: “con giúp bác tìm lại công bằng, trả lại sự tôn nghiêm nơi cửa phật, giải cứu những em bé trước nguy cơ trở thành một món hàng”! Tôi chẳng biết Công có nghe được tôi nói không? Nhưng tôi tin vào điều thiện, tin cái ác, sự tham lam sẽ có ngày báo ứng thật sự. Tôi tin, ai cũng đủ tỉnh táo để nhận thấy, đâu là thật, đâu là giả…..Và tôi hứa sẽ mạnh mẽ hơn nữa, trên con đường đi đòi sự sống bình thường cho những em bé ở chùa Bồ Đề. Hi vọng, cái chết của Công là cái chết cuối cùng nơi cửa Phật, Công sẽ giúp tôi và mọi ngừoi vạch trần bộ mặt thật, sự man trá, tàn nhẫn ở nơi đã cướp đi sự sống của con.

Nhà báo Thu Trang là một trong số ít PV nữ viết phóng sự điều tra. Người ta biết đến chị qua những loạt phóng sự điều tra liên quan đến phụ nữ – trẻ em. Tác phẩm của Thu Trang đã gây hiệu ứng xã hội cao, giành nhiều giải thưởng báo chí. Được biết trước đây, cũng chính chị là người giải cứu một cháu bé khốn khổ tại địa ngục trần gian ngay tại thủ đô.

Từ nguồn thông tin: Có một đứa trẻ bị những trận đòn thù tàn ác hàng đêm. Kẻ hành hạ được bé gọi bằng “bố” rất côn đồ, bệnh hoạn. Hàng xóm bức xúc nhưng ai cũng ngại “dây dưa”. Chị tiếp cận điều tra vụ việc. Thông tin chị thu về khi ấy: Đã gần 4 tuổi, nhưng Hồng Anh chưa được khai sinh. Bé được sinh ra bởi cuộc tình ngang trái của người mẹ nghiện ngập, sự chối bỏ của người cha đáng tuổi ông mình. Mẹ của bé đi buôn ma túy. Ả “nợ” 2 bản án với 8 năm tù giam vì bé chưa đến tuổi lên 3. Cuối tháng 12/2009, mẹ Hồng Anh  bị bắt. Từ đó, những cơn mưa đòn bất kể ngày đêm, trút lên thân hình nhỏ nhoi của bé…

Theo dõi dòng dã để có được những thông tin về vụ việc. Chị lần theo chỗ ở của người cha hờ của Hồng Anh. Thu thập những bằng chứng việc Hồng Anh bị bạo hành. Sau 2 tuần vào cuộc điều tra, lần theo dấu vết những kẻ bạo hành bé, chị và đồng nghiệp đã phối hợp cùng Công an phường Định Công, quận Hoàng Mai, Hà Nội giải cứu nạn nhân thoát khỏi “địa ngục trần gian”. Kẻ bạo hành bị khởi tố và bắt giam.

Tâm sự về nghề báo, có lần chị Thu Trang chia sẻ: Nhiều người hay nói là phụ nữ làm báo gặp nhiều khó khăn khi tác nghiệp. Nhưng tôi nghĩ, điều này làm ảnh hưởng đến bình đẳng giới. Tôi cho rằng, phụ nữ hay đàn ông đều có những thuận lợi và khó khăn riêng. Để thành công trong nghề báo, đặc biệt đối với thể loại phóng sự, phóng sự điều tra… tài năng, lòng đam mê, thậm chí cả cái duyên nữa là những yếu tố quan trọng nhất để làm nên dấu ấn đối với nghề này. Nếu cứ lấy yếu tố là phụ nữ, chân yếu tay mềm để thấy “ngại” khi dấn thân vì nghề thì quá đơn giản. Nhìn ở góc khác, tôi thấy mình may mắn khi là phụ nữ. Với nghề báo, yếu tố nữ tính tưởng chừng là điểm yếu ấy, lại là thế mạnh lớn nhất để tôi bắt nhịp được những cảm xúc của cuộc sống. Những ám ảnh về nhân vật, sự kiện một cách sâu sắc, thôi thúc tôi có quyết tâm mãnh liệt để hoàn thành đề tài, đi đến cùng sự việc. Và ở một vài trường hợp cụ thể, tôi đã được công nhận. Tôi tự hào là một nhà báo nữ.

Người dưng ở mãi thành yêu….

Trong vụ việc mua bán trẻ em được phanh phui ở chùa Bồ Đề, có một người đàn ông rất quyết liệt… chỉ đơn giản vì anh đã mất một đứa con nuôi, nhận từ chùa Bồ Đề. Anh là Nguyễn Thành Long ở Khu đô thị Việt Hưng, Long Biên, Hà Nội. Kể lại sự việc, anh Long nói: “Đầu năm 2013, tôi tham gia hoạt động từ thiện tại chùa Bồ Đề. Từ đây, tôi được gặp Nguyễn Thị Thanh Trang và ni sư trụ trì Thích Đàm Lan. Ngày 29/10/2013, tôi nhận được tin nhắn của Nguyễn Thị Thanh Trang là có một bé sơ sinh được phát hiện ở cổng chùa, dây rốn chưa rụng, người bỏ rơi không để lại bất kỳ thông tin gì. Thương cảm với hoàn cảnh của cháu, vợ chồng tôi đã đứng ra nhận làm bố mẹ đỡ đầu. Nhà chùa đặt tên em bé là Cù Nguyên Công, ở nhà gia đình gọi là Lãi”.

    Anh Nguyễn Thành Long - người đeo đuổi, kiếm tìm tình yêu thương, cho dù vì một đứa trẻ là “người dưng”.
Anh Nguyễn Thành Long – người đeo đuổi, kiếm tìm tình yêu thương, cho dù vì một đứa trẻ là “người dưng”.

Anh Long cho biết, những ngày sau đấy, Lãi được sự chăm nuôi của cả nhà chùa và vợ chồng anh. Lãi ốm, vợ chồng anh đưa đi nhập viện. Sau khi Lãi đỡ bệnh, gia đình lại đón về nuôi. Thế nhưng có khi, Lãi phải trải qua nhiều đợt ốm ròng rã…

Có đợt, Lãi đang trong tình trạng sức khỏe rất xấu thì bảo mẫu chùa gọi điện cho vợ anh: “Chuẩn bị có đoàn kiểm tra đến nên đề nghị đưa bé về ngay”. Tối hôm ấy, vợ tôi đưa Lãi về chùa. Ngày 4/1/2014, vợ tôi đến chùa đón Lãi về nhà như mọi khi, để đưa Lãi đi khám lại theo lời dặn của bác sĩ thì Lãi đã không còn ở chùa nữa. Vợ tôi gặng hỏi thì nhận được những câu trả lời không thống nhất. Sau đó, tôi gọi điện cho ni sư Thích Đàm Lan để hỏi rõ. Sư trụ trì cho biết bà đang ở Sài Gòn và Lãi đã được mẹ đẻ của bé đón về. Tôi quá ngạc nhiên, bởi ngay từ đầu tôi được thông báo là bé Lãi bị bỏ rơi.

Sau này, anh Long biết tin: Mẹ đẻ của Lãi sinh Lãi trong một nhà nghỉ, tự cắt rốn rồi bỏ Lãi ở đó. Nhà nghỉ phát hiện, sợ quá mang Lãi đến chùa Bồ Đề. Cả đêm hôm đó, vợ chồng tôi mất ngủ vì nghi ngờ có chuyện ẩn khuất nào đó, bởi mọi việc xảy ra quá chóng vánh. Khi chúng tôi hỏi thông tin về địa chỉ để tiếp tục giúp Lãi, thì không được trả lời”, anh Long kể.

Nhiều lần gọi điện tới chùa để tìm đứa con nuôi bất đắc dĩ, không nhận được sự hợp tác từ nhà chùa. Lòng xót con như lửa… Anh đã tìm mọi cách để tìm được đứa con mà anh chót có duyên nuôi nấng trong vài tháng. Đối diện với sự vô vọng, vô trách nhiệm…anh quyết định dũng cảm kêu ra công luận. Và báo chí đã lên tiếng vào cuộc.

Anh Long với bé Cù Nguyên Công chẳng phải máu mủ ruột rà. Nghe về số phận đau xót của Công, anh đã dũng cảm nhận bé về nuôi. Nhìn lại hành trình chăm nuôi, đưa con đi viện của vợ chồng anh mới biết nuôi một đứa trẻ vất vả chừng nào. Trước uẩn khúc về cháu bé, anh đã thương xót… Anh không nguôi đặt câu hỏi: Đứa bé mà chúng tôi từng chăm sóc và thương yêu, hiện tình hình sức khỏe ra sao, đang được nuôi dưỡng thế nào, ở đâu và do ai chăm sóc? Anh đeo đuổi, kiếm tìm. Cũng nhờ sự hỗ trợ của anh mà đường dây mua bán trẻ em ở chùa Bồ Đề đã được phanh phui.

Người động viên, tiếp sức cho Nguyễn Thanh Chấn

Nói về người tốt, lại là người tốt giúp công lý được thực thi thì phải kể đến bà Thân Thị Hải – người hàng xóm, sau này có quan hệ thông gia với ông Nguyễn Thanh Chấn. Trong khoảng 10 năm tìm bằng chứng để minh oan cho ông Chấn, bà Hải đã phải vay tiền ngân hàng, bán đất và thậm chí chịu điều tiếng.

Để lý giải về việc làm của mình, bà Bà Thân Thị Hải tâm sự: “Đời người ngắn tựa gang tay, mỗi người được mấy lần cái 10 năm? Dù có sống được 10 lần cái 10 năm ấy nhưng nếu phải chịu cái tiếng oan cay nghiệt là kẻ trộm tình, kẻ giết người thì sống còn nhục nhã, cay đắng hơn cả cái chết gấp trăm lần. Lần nào chúng tôi vào trại thăm, chú Chấn cứ khóc bảo “em bị oan, em không giết cô Hoan, em không làm cái điều đê tiện, mất hết nhân tính con người ấy chị ạ. Em thà chết còn hơn phải chịu tiếng oan nhơ nhuốc, nhục nhã như vậy”. Sợ chú ấy nghĩ quẩn, lần nào tôi cũng động viên em phải cố gắng, kiên trì không được bỏ cuộc. Mình không giết người, không làm điều ác nhân thì không có gì phải sợ cả. Lẽ phải luôn chiến thắng, pháp luật luôn công bằng, ác giả thì ác báo”.

Bà Thân Thị Hải,  người hàng xóm tốt  bụng giúp ông Chấn minh oan
Bà Thân Thị Hải, người hàng xóm tốt bụng giúp ông Chấn minh oan

Nói về sự việc của ông Chấn, bà Hải nhớ lại: “Công an đến nhà chú Chấn đưa mỗi lệnh khám nhà rồi cũng không giải thích gì thêm. Đến ngày 29/9/2003, cơ quan điều tra đã ra quyết định khởi tố bị can và ra lệnh tạm giam đối với chú Chấn về tội danh giết người. Trong khi, vợ con chú ấy đều khẳng định, khoảng thời gian hung thủ ra tay sát hại chị Hoan, chú ấy có mặt ở nhà”.

Người tốt ngoài lý trí, thì “trực giác mách bảo” cũng rất quan trọng. Bà Hải kể: Tôi theo vợ chú Chấn lên trại giam thăm chú. Qua song sắt vừa nhìn thấy vợ con, chú ấy đã khóc rồi bảo: Mình ơi, tôi không giết cô Hoan, tôi bị ép cung bắt nhận tội. Xin mình và con hãy tin tôi… trực giác mách bảo tôi, chú ấy không phải là kẻ thủ ác.

Thời gian đầu, để giúp bà Chiến kêu oan cho chồng, bà Hải tìm các nhân chứng giúp ông Chấn có chứng cứ ngoại phạm nhưng tất cả đều vô vọng. Bà Hải nhớ lại những lần gõ cửa các cơ quan công quyền để minh oan cho ông Chấn. Tám năm đằng đẵng không có kết quả, vợ ông Chấn vì thế mà phát bệnh tâm thần, lúc tỉnh lúc mê phải vào bệnh viện điều trị liên tục. Nhưng bà Hải cùng người em trai ủng hộ mình vẫn kiên nhẫn, thay mặt vợ ông Chấn đi tìm lẽ phải.

Sau 8 năm kêu oan không có kết quả, lúc ấy bà Hải đã suy nghĩ rất nhiều. Bà Hải ngồi bàn lại với em trai, suy tính tìm ra nguyên nhân của vấn đề tại sao mình có nhân chứng, chứng cứ đầy đủ mà bao năm không có kết quả. Sau đó bà Hải bỏ ra mấy tháng nghiên cứu lại các vụ án oan sai từ trước tới nay. Sau đó bà mang đơn, cùng tất cả các tài liệu gửi thẳng lên Viện Kiểm sát Nhân dân (VKSND) Tối cao. Nếu muốn chứng minh chú Chấn bị tù oan thì chỉ còn cách duy nhất là tìm ra hung thủ thật sự”, bà Hải nói. Nhưng để tìm ra hung thủ thật sự đâu có đơn giản, đặc biệt khi vụ án đã xảy ra 8 năm.

Nhưng bà Hải đã thử áp dụng nghiệp vụ trong ngành mà mình đã được học để tìm tên sát nhân thật sự. “Tôi rà soát lại toàn bộ những đối tượng tình nghi và theo dõi. Hôm 24/12/2012, có chị Chiến là vợ ông Chấn đang đứng trước cửa nhà thì thấy cụ Nguyễn Văn Hiền (75 tuổi) đi sang và bảo: “Chị Chiến ơi, anh Chấn oan quá! Hôm nay tôi buột miệng nói ra nhưng lâu quá rồi…”.

Sau đó ngày 18/5/2013, cụ Nguyễn Văn Hiền lại ra quán nhà bà Chiến và nói: “Sự việc này tôi khó nói vì thằng kia không nhận. Lâu quá rồi, lấy đâu chứng cứ”. Sau lần đó, chúng tôi tập chung xoáy vào những chi tiết mà ông Hiền đã “lỡ” nói ra, một cuộc điều tra nhanh chóng được sắp xếp. Trong quá tình điều tra, chúng tôi đã rơi nước mắt khi manh mối thực sự của vấn đề gần như được hé mở. Chúng tôi mừng rỡ khi anh trai của ông Hiền là ông Nguyễn Văn Khánh cho biết hung thủ thật sự là Lý Nguyễn Chung, con riêng của con rể ông Hiền”, bà Hải xúc động nhớ lại.

Từ những thông tin bà Hải cung cấp, VKND Tối cao đã phối hợp với cơ quan chức năng triển khai các biện pháp điều tra, xác minh, vận động đối tượng ra tự thú. Ngày 25/10/2013, đối tượng Lý Nguyễn Chung đã ra đầu thú và khai nhận đã thực hiện hành vi giết chị Hoan để cướp tài sản. Sau đó một thời gian, ông Chấn được giải oan.

    Kết mở

Đôi lúc, bạn, tôi và nhiều người trong xã hội vẫn từng thốt lên, than thở, sao ở đời nhiều kẻ gian, ác và xấu xa thế. Nhưng khi đọc xong bài báo này, tôi tin mọi người trong chúng ta đều phải lạc quan hơn, suy nghĩ lại, ở đời vẫn có rất nhiều người tốt, trên đây chỉ là ba trong số nhiều người tốt mà tôi cảm phục. Họ hành động với những “sự biến” của cuộc đời vì trách nhiệm, lòng thương, tình người mà không hề cần sự báo đáp. Nhờ họ mà công lý đã và đang được thực thi…

Minh Hải (tổng hợp từ báo Phụ nữ TPHCM & Báo Đời sống Pháp luật)

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *