Lộc Ninh – Bình Phước: Sai phạm của các cơ quan tố tụng dẫn đến oan sai cho bị cáo? | Pháp lý Online

Lộc Ninh – Bình Phước: Sai phạm của các cơ quan tố tụng dẫn đến oan sai cho bị cáo?

(Pháp lý) – Từ một vụ án với đầy đủ tang chứng, vật chứng nhưng vì sự tắc trách và có dấu hiệu của cơ quan điều tra đã dẫn đến nhiều sai phạm nghiêm trọng. Trong quá trình điều tra, xét xử, các cơ quan tố tụng không khách quan, căn cứ pháp lý để định tội cho bị cáo không thuyết phục…

1. Tắc trách và vội vàng kết tội

Theo bản cáo trạng của Viện kiểm sát, khoảng 17h45’ ngày 04/06/2010, Đoàn kiểm tra đặc nhiệm chống xuất lậu xăng dầu và chống buôn lậu khu vực Biên giới tỉnh Bình Phước, Chi Cục Kiểm Lâm tỉnh Bình Phước đã tiến hành kiểm tra kho chứa hàng của ông Nguyễn Đình Thuận tại cửa khẩu Hoa Lư thuộc xã Lộc Hòa, Lộc Ninh, Bình Phước. Trong khi kiểm tra, Đoàn đã phát hiện thấy 237 khúc gỗ nhiều chủng loại với tổng khối lượng gần 65m3 nhưng chưa chứng minh được nguồn gốc.

48 410x307 Lộc Ninh – Bình Phước:  Sai phạm của các cơ quan tố tụng dẫn đến oan sai cho bị cáo?

Việc định tội cho bị cáo Thuận liệu có oan sai?

Đoàn kiểm tra đã lập Biên bản kiểm tra chấp hành pháp luật trong lĩnh vực thương mại và Biên bản tạm giữ tang vật, phương tiện vi phạm hành chính.

Trong quá trình điều tra, Hoàng Trọng Vinh người quản lý trực tiếp kho hàng và Nguyễn Đình Thuận, Giám đốc công ty TNHH MTV Thuận Mát đã chứng minh được giá trị hợp pháp của gần 35m3 gỗ. Số gỗ còn lại gồm nhiều chủng loại như cẩm lai, giáng hương, gõ đỏ, gỗ trắc, gỗ cám và gỗ tạp. Cả hai đều khẳng định mua của người dân Campuchia mang sang bán tại trụ sở bãi tập kết gỗ của DNTN –TM Trọng Nhân

Tuy nhiên, bốn tháng sau, ngày 04/10/2010 cơ quan CSĐT CA tỉnh Bình Phước đã ra quyết định khởi tố bị can Nguyễn Đình Thuận về tội “buôn lậu” theo quy định tại khoản 3, Điều 153 Bộ luật hình sự năm 1999 nhưng cho tại ngoại. Ngày 02/12/2010 cơ quan CSĐT CA tỉnh Bình Phước đã ra lệnh bắt tạm giam Nguyễn Đình Thuận. Trước đó, cơ quan CSĐT đã khởi tố và bắt tạm giam Hoàng Trọng Vinh cũng với tội danh trên.

Tại phiên tòa sơ thẩm ngày 26/4/2012, Hội đồng xét xử sơ thẩm ra quyết định hoãn phiên tòa và trả hồ sơ để điều tra bổ sung các vấn đề mà cơ quan điều tra chưa làm rõ như: Định giá lại toàn bộ tang vật vụ án; Trưng cầu Giám định về chủng loại gỗ; Trưng cầu giám định về chất lượng gỗ…

Ngày 28/8/2012 vừa qua, TAND Huyện Lộc Ninh công khai xét xử lại vụ án Nguyễn Đình Thuận phạm tội Buôn lậu xảy ra ngày 04/06/2010.

Tại phiên toà, bị cáo Nguyễn Đình Thuận khẳng định: Toàn bộ 237 hộp gỗ có khối lượng gần 65 m3 để tại địa điểm tập kết gồm nhiều chủng loại như cẩm lai, giáng hương, gõ trắc, gỗ cám, gõ đỏ, gõ mật, gỗ tạp… và bị can tiến hành mua của nhiều người. Ngoài ra, Thuận khai có 14 hộp gỗ trắc có giá trị hàng tỷ đồng nhưng CQCSĐT tỉnh Bình Phước chỉ xác định có 2 loại là: cẩm lai và giáng hương khối lượng 30,027 m3 và có giá trị 561.896.000 đồng theo Biên bản định giá của Hội đồng định giá tài sản lập ngày 4/10/2012.

Tại kết luận định giá tài sản của Hội đồng định giá ghi các thông số của 30,027 m3 gỗ khác hẳn với các thông số của tang vật vụ án mà CQCSĐT CA tỉnh Bình Phước gửi sang để trưng cầu định giá (khác nhau về số liệu chiều dày và chiều rộng của hộp gỗ). Lý giải về việc khập khiễng trên, CQCSĐT CA tỉnh Bình Phước cho rằng do “quá trình phát hiện thu giữ số lượng gỗ nhiều nên khi lập lý lịch đoàn công tác đã ghi nhầm lẫn tên gọi chiều dày và chiều rộng của một số hộp gỗ”. Còn đại diện Hội đồng định giá thì cho rằng “Do việc CQCSĐT lập lý lịch gỗ sai nên Hội đồng định giá đã sửa lại và việc làm này có lợi cho Nhà nước. Kết thúc phiên toà ngày 28/8/2012, Hội đồng xét xử tuyên phạt bị cáo Nguyễn Đình Thuận 8 năm tù về tội Buôn lậu; bị cáo Hoàng Trọng Vĩnh bị xử 2 năm, cho hưởng án treo.

2. Hàng loạt vi phạm nghiêm trọng về mặt tố tụng

Theo quan điểm của các Luật sư bào chữa thì trong vụ án này, các cơ quan tố tụng đã vi phạm pháp luật nghiêm trọng như: Số gỗ là tang vật của vụ án không được niêm phong, quản lý chặt chẽ nên không xác định được số gỗ của Thuận; Xử lý vật chứng (bán đấu giá) của cơ quan điều tra khi vụ án chưa được đưa ra xét xử; Không có căn cứ pháp lý khoa học để định khung nên việc tuyên bị cáo 8 năm là chưa đủ căn cứ.

Việc Hội đồng định giá xác định các loại gỗ cẩm lai, giáng hương, gõ đỏ thuộc nhóm I cũng không đúng bởi vì căn cứ theo Danh mục thực vật rừng, động vật rừng nguy cấp quý hiếm được ban hành kèm theo Nghị định số 32/2006/NĐ-CP ngày 30/3/ 2006 của Chính phủ thì các loại gỗ này thuộc nhóm II. Như vậy, việc xác định gỗ thuộc nhóm nào cũng khiến cho việc định tội các bị can thiếu chính xác.

Vấn đề đáng nói ở vụ án này là sau 2 ngày Cơ quan CAĐT CA tỉnh Bình Phước đã ra quyết định khởi tố bị can Nguyễn Đình Thuận  thì đến ngày 6/10/2010, cơ quan CSĐT CA tỉnh Bình Phước đã vội vàng xử lý tang vật của vụ án bằng cách bán đấu giá toàn bộ 30,027m3 gỗ đã thu được. Việc làm này vi phạm pháp luật nghiêm trọng đã được quy định tại Điều 76 Bộ luật tố tụng hình sự về quy định xử lý tang vật của vụ án. Và cũng từ việc “hô biến” nhanh gọn số tang vật này mà sau đó việc điều tra và xét xử gặp rất nhiều khó khăn.

Qua việc làm khuất tất của Cơ quan điều tra, một câu hỏi đặt ra là tang vật thu được gần 65m3 gỗ trong đó có 30,027m3 gỗ để khẳng định Nguyễn Đình Thuận “buôn lậu” đã bị “bán đấu giá” thì đâu là cơ sở để khẳng định tội danh? Và động cơ nào để cơ quan CSĐT phải nhanh chóng “xóa sổ” các vật chứng như vậy trong khi vụ án vẫn đang trong giai đoạn điều tra cũng như chưa tiến hành xét xử?

Một việc làm “mờ ám” khác là khi Đội đặc nhiệm thu giữ tại hiện trường gần 65m3 gỗ đủ các loại nhưng sau đó mang đi đâu, ai quản lý, thì không hề có tài liệu hay bút lục nào nói tới. Hồ sơ vụ án cũng thể hiện Hội đồng định giá đã không thực hiện định giá đúng số lượng gỗ với các thông số kỹ thuật được lập ngày 04/6/2010 kèm theo quyết định trưng cầu định giá số 667 ngày 17/8/2010 của cơ quan điều tra CA tỉnh Bình Phước. Mặt khác, không hiểu sao Hội đồng định giá còn cung cấp biên bản định giá số hộp gỗ có các thông số bề dày và bề rộng khác hẳn với các thông số của tang vật vụ án Nguyễn Đình Thuận buôn lậu.

Một điều lạ lùng là trong vụ án này, việc kiểm tra kho chứa hàng của DNTN- TM Trọng Nhân tại cửa khẩu Hoa Lư thuộc xã Lộc Hòa, Lộc Ninh, Bình Phước ngay từ đầu đã có dấu hiệu không bình thường. Bởi theo Quyết định số: 0095858/QĐ-KT ngày 04/6/2010 thì Đội trưởng Đội đặc nhiệm Vũ Văn Công giao cho ông Nguyễn Kim Thoàn – Đội phó và Trần Quý Dương – thành viên, thực hiện chủ trì việc kiểm tra Kho chứa hàng của DNTN – TM Trọng Nhân. Nhưng trên thực tế người kiểm tra kho hàng lại chính là ông Vũ Văn Công và người không có tên trong Quyết định Kiểm tra nêu trên là ông Nguyễn Ngọc Sơn – thuộc Chi Cục Kiểm Lâm tỉnh Bình Phước (BL số 205). Còn ông Nguyễn Kim Thoàn lại là người ký biên bản tạm giữ tang vật vi phạm hành chính.

Một tuần sau lại xuất hiện thêm biên bản Lý lịch gỗ xẻ được đánh máy vi tính gồm 06 trang do Đội Kiểm lâm cơ động và PCCCR số 2 lập tại hiện trường. Điều ngạc nhiên là trong Biên bản này hoàn toàn không có chữ ký của ông Vũ Văn Công hoặc Nguyễn Kim Thoàn là người đại diện cho Đội Đặc nhiệm (Bút lục từ 198 đến 203). Rồi Bản Kết Luận Điều Tra số 903/KLĐT – PC 46 ngày 05 tháng 08 năm 2011 của Cơ Quan Cảnh sát Điều Tra – Công An tỉnh Bình Phước. Quyết định số: 06/QĐ –VKS –P1 ngày 22/08/2011 của Viện Kiểm Sát Nhân Dân tỉnh Bình Phước -V/v Quyết định chuyển vụ án hình sự để truy tố theo thẩm quyền. Cáo trạng số: 66/KSĐT – KT ngày 05/10/2011 của Viện kiểm sát nhân dân huyện Lộc Ninh. Tất cả các Quyết định và Biên bản trên không chỉ không tuân thủ đúng trình tự thủ tục, thẩm quyền theo quy định pháp luật mà còn không đúng thực tế khách quan, có dấu hiệu sai lệch, giả mạo dẫn đến việc sai lệch sự việc.

Bị cáo Thuận và các luật sư hi vọng, trong phiên tòa sắp tới, các cơ quan tố tụng sẽ có một bản án khách quan, xét xử đúng người, đúng tội. Ngoài ra, những cá nhân, tổ chức sai phạm cũng cần được xử lý nghiêm.

Thanh Phùng



Thảo luận đã bị đóng.

Thảo luận đã bị đóng.