Xét xử vụ đòi nợ ở Hải Dương: Bản án lần thứ tư và những dấu hiệu chưa khách quan ?

(Pháp lý) – Vợ chồng ông bà Lương Đức Thái – Đinh Bích Hợp ở Lô 23.32 đường Trường Chinh, Tp Hải Dương, tỉnh Hải Dương có nhiều đơn gửi đến các cơ quan có thẩm quyền và báo chí, mong được xem xét kháng nghị đối với bản án dân sự phúc thẩm số 40/2017/DS-PT ngày 22/12/2017 của TAND tỉnh Hải Dương. Đây là bản án thứ tư giải quyết vụ đòi nợ rất phức tạp kéo dài nhiều năm qua nhưng chưa được giải quyết dứt điểm.

Hành trình phức tạp

Từ năm 2006, bà Đinh Thị Hợp đã vay của bà Phạm Thị Hương 7,5 tỷ đồng. Ngày 25/1/2013, bà Hương chốt nợ gốc và lãi khoản vay là 33 tỷ 127 triệu đồng. Bà Hợp đã thanh toán và gán nợ bằng căn biệt thự Đỉnh Long, Hải Dương và căn hộ ở Ciputra (Hà Nội). Sau đó, bà Hương đòi trả lại biệt thự và tiếp tục đòi tiền nên xảy ra tranh chấp.

Tại phiên tòa sơ thẩm lần 1, TAND Tp Hải Dương đã tuyên hủy không chấp nhận một phần khởi kiện của bà Hương về việc đòi nợ bà Hợp. Theo nhận định của phiên tòa sơ thẩm, bà Hợp có vay tổng cộng 7 lần từ bà Hương với số tiền là 7,5 tỷ đồng. Trong thời gian này, bà Hương đã tự tính lãi suất do mình đưa ra, đến đầu năm 2013, lãi mẹ đẻ lãi con, số tiền 7,5 tỷ ban đầu đã lên tới số nợ hơn 33 tỷ đồng. Cho dù là thỏa thuận dân sự song việc áp đặt lãi suất cao hơn quy định của pháp luật lên tới hơn 70%, nghĩa là sau khi kết thúc tháng thì số tiền lãi vay phát sinh được cộng dồn với nợ gốc để tạo thành một khoản vay mới là không có cơ sở. Do đó phiên tòa sơ thẩm đã tuyên hủy yêu cầu của bà Hương để tính theo lãi suất Ngân hàng Nhà nước.

Biệt thự khu Đỉnh Long, nay đã xuống cấp.
Biệt thự khu Đỉnh Long, nay đã xuống cấp.

Hai bên đều kháng cáo nên ngày 15/9/2014 TAND tỉnh Hải Dương đã đưa vụ án ra xét xử phúc thẩm. Kết quả là HĐXX hủy bản án sơ thẩm để xét xử lại theo thủ tục sơ thẩm.

Bản án sơ thẩm số 02/2017/DS-ST ngày 21/2/2017 của TAND tp Hải Dương sau đó lại bị kháng nghị và kháng cáo, nên TAND tỉnh Hải Dương đưa vụ án ra xét xử phúc thẩm. Bản án dân sự phúc thẩm số 40/2017/DS-PT ngày 22/12/2017, HĐXX đã tuyên bố chấp nhận thỏa thuận của các bên về hủy hợp đồng chuyển nhượng biệt thự Đỉnh Long, buộc bên bà Hương trả lại nhà và bên bà Hợp trả nợ cho bà Hương với số nợ 18 tỉ đồng, trừ đi số tiền nhà Ciputra bà Hương còn nợ là 3 tỉ đồng, thì bên bà Hợp phải trả nợ 15 tỉ đồng.

Sau khi có bản án phúc thẩm, bà Đinh Thị Hợp lập tức có nhiều đơn gửi các cơ quan có thẩm quyền cho rằng bản án thiếu khách quan, gây thiệt hại cho quyền lợi chính đáng của vợ chồng bà Hợp.

Những dấu hiệu thiếu khách quan ?

Theo đơn thư bà Hợp trình bày: thực tế không có việc vợ chồng bà xác nhận bán căn nhà Ciputra và biệt thự tại khu Đỉnh Long, Hải Dương cho bà Hương. Cũng theo bà Hợp cho biết, do bị bà Hương uy hiếp vào đúng ngày bà Hợp cưới con, với giấy chốt nợ buộc bà Hợp phải ký với số nợ lên đến 33,12 tỉ đồng, từ đó bà Hương ép vợ chồng bà Hợp ký giấy “Bán nhà nhượng đất” là biệt thự 4 tầng ở khu Đỉnh Long, Hải Dương ngày 26/3/2013 và bán căn nhà ở khu Ciputra, Hà Nội tổng bằng với số tiền 35 tỉ đồng. Ngay sau đó, bà Hợp đã tố cáo hành vi của bà Hương đến Công an tỉnh Hải Dương. Sau khi điều tra, xác minh thì Công an Hải Dương xác định bà Hợp chỉ vay của bà Hương hơn 5,0 tỷ đồng, chưa tính lãi, nên bà Hợp thừa nhận có vay của bà Hương là 7,5 tỷ đồng.

Ngày 6/6/2010 bà Hợp đã trả cho bà Hương 2,0 tỷ đồng tương đương với lô đất gần 408m2 và ngày 20/4/2011 bà Hợp trả tiếp cho bà Hương 500.000.000đ. Như vậy bà Hợp chỉ nợ bà Hương 5,0 tỷ đồng.

Số tiền ghi tại văn bản chốt nợ là lãi cao và lãi mẹ đẻ lãi con, nhưng Tòa án lại căn cứ vào các giấy tờ do bà Hương xuất trình (trong đó có giấy bà Hợp đã trả nợ xong) để xác định từ 22/7/2008 đến ngày 31/10/2012 bà Hợp vay của bà Hương số tiền là 9,3 tỷ đồng. Bà Hợp cho rằng xác định đó không có căn cứ, không đúng thực tế. Hơn nữa, Tòa án liệt kê ngày tháng bà Hương cho bà Hợp vay cuối cùng là 31/10/2012, nhưng lại kết luận từ năm 2008 đến 25/01/2013 bà Hợp vay của bà Hương là 9,3 tỷ đồng.

Về việc tính lãi, TAND tỉnh Hải Dương xác định lãi theo quy định của Ngân hàng Nhà nước từ khoảng 7 đến 10% năm, nhưng khi tính lại tính theo mức 9% năm. Hơn nữa, vợ chồng bà Hợp đồng ý bán căn nhà Ciputra cho bà Hương với giá 5,0 tỷ đồng, đến ngày 26/3/2013 bà Hương mới trả cho bà Hợp 2,0 tỷ, nhưng TAND tỉnh Hải Dương lại xác định đây là khoản nợ để buộc bà Hợp phải trả lãi cho bà Hương. Trong khi đó bà Hương còn thiếu 3,0 tỷ đồng tiền mua nhà Ciputra , lẽ ra TAND phải buộc bà Hương trả lãi cho bà Hợp số tiền lãi của khoản tiền chậm trả này mới đúng, vì bà Hương đã nhận nhà ngay và từ đó cho thuê 20 triệu đ/tháng.

Ngoài ra, tại trang 14 bản án phúc thẩm TAND tính đến ngày xét xử sơ thẩm (21/2/2017) thì số nợ (cả lãi) đến 26/3/2013 là 11,1 tỷ cùng lãi suất 3,9 tỉ đồng là trên 15 tỉ đồng. Nhưng tại đầu trang 15 thì Tòa án tỉnh Hải Dương lại khẳng định đến ngày 26/3/2013 bà Hợp nợ của bà Hương là 18 tỉ đồng. Đây là con số bà Hợp nghi ngờ là “không biết số liệu này có cố tình nhầm lẫn nhằm có lợi cho bà Hương ?”.

Điều đáng lưu ý nữa là TAND tỉnh Hải Dương ngoài việc buộc vợ chồng bà Hợp trả lãi cho bà Hương theo số nợ do Tòa tính toán, trong khi đó số tiền bà Hương chưa trả đủ cho bà Hợp khi mua nhà nhà Ciputra và tiền lãi thì Tòa lại không tính đến khấu hao, làm giảm giá trị căn biệt thự tại Đỉnh Long do bà Hương khai thác, sử dụng từ ngày 26/3/2013 trong khi nhà mới làm xong chưa sử dụng, để buộc bà Hương trả giá trị nhà bị giảm cho vợ chồng bà Hợp, đây cũng là điều chưa thỏa đáng.

Với những dấu hiệu như vậy, vợ chồng bà Đinh Thị Hợp đã gửi đơn khiếu nại yêu cầu kháng nghị giám đốc thẩm bản án số 40/2017/DS-PT ngày 22/12/2017 của TAND tỉnh Hải Dương lên cấp có thẩm quyền .

Vụ án này được dư luận rất quan tâm do các vụ án tín dụng đen, lãi suất cao… đang diễn ra rất phức tạp. Hy vọng bản án phúc thẩm kể trên sớm được xem xét lại, kháng nghị nhằm giải quyết khách quan, đúng pháp luật.

Minh Khôi

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *