Nghi vấn tồn đọng tại bản án hành chính sơ thẩm của TAND huyện Mangyang – Gia Lai: Ai đã tiếp tay cho nguyên giám đốc lâm trường chiếm đoạt đất của dân?

(Pháp lý) – Năm 1994, ông Trần Xuân Ngọc đưa gia đình từ Bình Định lên huyện MangYang (Gia Lai) xây dựng kinh tế vườn và đến tháng 02/1995 thì được ông Lê Thọ (lúc bấy giờ là Chủ tịch Hội nông dân xã Kon Dỡng, huyện MangYang) sang nhượng lại 20 ha đất với giá tiền 14.000.000 đồng. Toàn bộ diện tích này nguyên là đất trống, đồi trọc được ông Lê Thọ đại diện cho một tổ nông dân 10 người xin cấp đất trồng cà phê và được UBND xã Kon Dỡng cùng Ban giao đất, giao rừng huyện MangYang chấp thuận kèm sơ đồ cụ thể.

Giám đốc Lâm trường lạm dụng quyền hạn chiếm đất của dân

Theo ràng buộc với ông Thọ trong giấy sang nhượng, ông Ngọc đã phân chia 7,7 ha đất trong tổng diện tích 20 ha này cho 8 hộ khác, còn lại 12,3 ha gia đình ông tự khai hoang đầu tư trồng mới cà phê, hồ tiêu.

Ông Ngô Xuân Ngọc (đứng) tại phiên tòa sơ thẩm.
Ông Ngô Xuân Ngọc (đứng) tại phiên tòa sơ thẩm.

Đến tháng 5/1995, Đoàn kiểm tra liên ngành huyện MangYang tiến hành xác minh và kết luận việc sang nhượng này là trái pháp luật. Vì ông Thọ là người đại diện của một tổ nông dân xin cấp đất nên không thể tự quyền sang nhượng toàn bộ 20 ha này cho người khác để lấy tiền. Cho nên, tháng 01/1996, Đoàn kiểm tra đã tổ chức họp dân công khai kết luận buộc ông Thọ phải giao nộp lại số tiền này vào công quỹ đồng thời chấp nhận cho những hộ dân nhận sang nhượng tiếp tục được sử dụng số diện tích này.

Cách giải quyết “có tình có lý” của Đoàn kiểm tra đã củng cố niềm tin, tạo động lực cho gia đình ông Ngọc dốc sức đầu tư mở rộng sản xuất. Nào ngờ chỉ vừa được hai năm, cây chưa cho quả thì “đất bằng bỗng dưng nổi sóng”. Đầu năm 1998, trong khi gia đình ông Ngọc đang yên ổn làm vườn thì ông Nguyễn Văn Hóa, Giám đốc Lâm trường MangYang xuất hiện và tuyên bố “như đinh đóng cột”  phần đất gia đình ông Ngọc đang canh tác là đất lấn chiếm thuộc quỹ đất của Lâm trường. Vì vậy yêu cầu gia đình phải trả lại đất cho Nhà nước.

Ông Ngọc chua xót nhớ lại: “Lúc đó gia đình tôi có trình bày đất này là của chúng tôi mua lại, có sơ đồ của các cấp chính quyền xác nhận đàng hoàng chứ đâu phải lấn chiếm gì của Lâm trường. Nhưng ông Hóa cứ khăng khăng nói đây là đất của Lâm trường rồi huy động nhân lực, máy ủi lên san bằng tan hoang mọi thứ, bao nhiêu công sức tiền bạc của gia đình tôi phút chốc mất sạch. Đau xót lắm nhưng chúng tôi cứ tưởng rằng ông ta lấy đất lại cho Nhà nước nên không dám ngăn cản”.

Chủ tịch UBND huyện thay đổi quyết định như “trở bàn tay”?

Bị ông Hóa lấy mất 9 ha, gia đình ông Ngọc chỉ còn 3,3 ha để canh tác. Trong nhiều năm sau đó, họ cứ ngỡ phần đất của gia đình bị thu hồi trồng bạch đàn hiện đang thuộc quyền Lâm trường quản lý.

Nhưng “đi đêm lắm có ngày gặp ma”, đến năm 2004, ông Nguyễn Văn Hóa bị ra hầu tòa với các tội danh mua bán đất rừng trái phép, tham ô, cố ý làm trái và phải nhận lãnh mức án mấy năm tù giam. Năm 2007, ông Hóa mãn hạn tù, lúc này ông Ngọc mới biết gia đình mình bị dính “quả lừa” của vị Giám đốc biến chất này.

Để chiếm đoạt 9 ha đất của ông Ngọc một cách êm thấm, ông Hóa đã mượn danh Lâm trường để thu hồi và giữ làm “của riêng”, sau đó từng bước hợp thức hóa theo kiểu “đánh bùn sang ao”.

Quá bức xúc trước thủ đoạn của ông Hóa, đầu năm 2008, ông Ngọc gửi đơn đến UBND huyện MangYang để khiếu nại, tố cáo hành vi lừa đảo chiếm đoạt đất và đề nghị chính quyền có biện pháp buộc ông Hóa trả lại đất cho gia đình mình.

Ngày 26/3/2008, UBND huyện MangYang tổ chức đối thoại trực tiếp để giải quyết đơn của ông Ngọc. Sau khi nghe ý kiến của các bên liên quan, ông Lương Ngọc Thiệp, Chủ tịch UBND huyện kết luận: “Giao cho Phòng TN-MT phối hợp với các ban ngành liên quan đo đạc lại toàn bộ diện tích đất nói trên và giao đủ cho ông Ngọc 20 ha (kể cả phần đã chuyển nhượng cho các hộ)”.

Nhận được Biên bản làm việc có kết luận của Chủ tịch UBND huyện, không chỉ gia đình ông Ngọc mà nhiều hộ nông dân tại thị trấn Kon Dỡng mừng rơn. Bởi từ lâu họ đã phải kìm nén bất bình trước những biểu hiện lạm quyền làm càn, xem thường pháp luật của ông Nguyễn Văn Hóa.

Không ngờ “niềm vui ngắn chẳng tày gang”, chưa đầy 3 tháng sau, đến ngày 17/6/2008, gia đình ông Ngọc bỗng “tá hỏa” khi nhận được Quyết định số 408/QĐ-CT của UBND huyện MangYang cũng do chính Chủ tịch UB huyện Lương Ngọc Thiệp ký với nội dung: “Không công nhận nội dung khiếu nại của ông Ngô Xuân Ngọc… khiếu nại tranh chấp quyền sử dụng đất đang sử dụng của ông Hóa” và “ông Nguyễn Văn Hóa tiếp tục được sử dụng đất đã trồng bạch đàn từ mép đường quy hoạch nói trên trở lên”.

Các báo phản ánh sự thay đổi quyết định như “trở bàn tay” của Chủ tịch UBND huyện MangYang.
Các báo phản ánh sự thay đổi quyết định như “trở bàn tay” của Chủ tịch UBND huyện MangYang.

Việc UBND huyện MangYang ban hành Quyết định số 408/QĐ-CT với nội dung trái ngược Biên bản đối thoại giữa huyện với dân được ban hành trước đó thể hiện cách hành xử không bình thường, thậm chí khuất tất của Chủ tịch UBND huyện MangYang. Tại thời điểm đó nhiều tờ báo đã đồng loạt lên tiếng đặt nghi vấn về sự thay đổi quyết định đột ngột như “trở bàn tay” của Chủ tịch UBND huyện MangYang. Đồng thời bản thân ông Ngọc cũng tiếp tục gởi đơn khiếu nại Quyết định số 408/QĐ-CT lên UBND tỉnh Gia Lai.

Bằng Quyết định số 195/QĐ-UBND ngày 25/02/2009, lãnh đạo chính quyền tỉnh Gia Lai lại cố tình bao che, bảo vệ cho cấp dưới và ông Hóa bằng cách không công nhận khiếu nại của ông Ngọc. Cũng như Quyết định số 408/QĐ-CT của UBND huyện Mang Yang, tại Quyết định số 195/QĐ-UBND của UBND tỉnh Gia Lai không một dòng đề cập, làm rõ vấn đề vì sao ông Ngọc đang được tiếp tục sử dụng 12,3 ha đất lại phải mất đến 9 ha vào tay ông Hóa ? Ông Hóa có biểu hiện lạm dụng quyền hạn để chiếm đoạt đất của người khác theo tố cáo của ông Ngọc hay không? Một bất hợp lý nữa là cả hai Quyết định này đều cho rằng “các hộ dân xin được giao 20 ha đất để trồng cà phê tuy đã được UBND xã Kon Dỡng xác nhận nhưng chưa được cấp có thẩm quyền quyết định giao đất” là chưa hợp pháp nhưng lại công khai nhìn nhận việc ông Hóa được sự thỏa thuận của đại diện làng Đê Rơn (?)

Trong khi đó, vào ngày 04/3/2009, cả hai thôn trưởng cũ, mới và già làng Đê Rơn đều xác nhận bằng văn bản việc em trai ông Hóa là Hải vào làng đem theo rượu thịt cho mọi người ăn uống rồi nhờ ký thỏa thuận cho đất là vào năm 2007, vị trí đất ngay đường vào làng không trùng với 20 ha đất của ông Thọ, còn diện tích chỉ vào khoảng 0,5 ha.

Dựa theo hai Quyết định này, năm 2010, UBND huyện MangYang chính thức cấp Giấy chứng nhận QSD đất cho ông Hóa. Nhưng không biết vì lý do gì trong các Giấy chứng nhận QSD đất này chỉ thấy ghi số thửa, còn số tờ bản đồ lại để trống (?)

Những bất cập trong bản án sơ thẩm cần được sửa sai

Hiện tại, địa bàn huyện MangYang đang tiếp tục trở thành điểm nóng của tỉnh Gia Lai do những vi phạm nghiêm trọng trong công tác quản lý đất đai và nhiều trường hợp có dính dáng đến một số quan chức, nhất là ông Nguyễn Văn Hóa. Chúng tôi sẽ tiếp tục thông tin đến bạn đọc trong kỳ tới.

Quyết tâm theo đuổi công lý đến cùng, ông Ngọc làm đơn khởi kiện Quyết định số 408/QĐ-CT của UBND huyện Mang Yang theo Luật Tố tụng hành chính.

Ngay sau đó, ông Hóa (người có quyền và nghĩa vụ liên quan trong vụ án) lập tức có hành vi tẩu tán đất đai bằng cách sang nhượng cho nhiều người khác. Việc làm này được sự giúp đỡ “tận tình” của Văn phòng ĐKQSD đất trực thuộc Phòng TN&MT huyện MangYang. Trong khi tại thời điểm đó, ông Trần Văn Minh, Trưởng phòng TN&MT đang là người đại diện cho bị đơn theo sự ủy quyền của Chủ tịch UBND huyện MangYang.

Sau ba lần hoãn liên tiếp, ngày 04/10/2013, TAND huyện MangYang đưa vụ án ra xét xử sơ thẩm. Từ diễn biến tại phiên tòa, dễ dàng nhận thấy Hội đồng xét xử (HĐXX) đã chủ ý “gây nhiễu”, không tập trung vào vấn đề trọng tâm mà chỉ nhăm nhăm chứng minh mọi việc theo hướng có lợi cho bị đơn.

Chẳng hạn như trong phần xét hỏi, HĐXX dành rất nhiều thời gian để xoáy sâu vào việc ông Ngọc nhận sang nhượng đất của ông Thọ là sai quy định, nhấn mạnh thẩm quyền cấp đất là của chính quyền cấp huyện nên việc UBND xã Kon Dỡng và Ban Giao đất Giao rừng huyện ký xác nhận trong đơn xin cấp đất của ông Thọ là chưa đủ cơ sở. Thêm vào đó, ông Ngọc đã lập hồ sơ xin đăng ký QSD đất và được UBND huyện cấp Giấy chứng nhận QSD với diện tích 19.818m2 vào năm 2001 chứng tỏ quyền và lợi ích hợp pháp của ông Ngọc không bị xâm phạm (?)

Dễ dàng nhận thấy cách suy luận này hệt như nội dung hai Quyết định số 408/QĐ-CT và Quyết định số 195/QĐ-UBND. Cũng như việc ông Hóa lấy danh nghĩa Lâm trường để chiếm đoạt 9 ha đất của ông Ngọc chỉ được HĐXX đề cập qua loa, chiếu lệ. Thậm chí chủ tọa phiên tòa còn liên tục đòi hỏi ông Ngọc phải chứng minh việc ông giao cho ông Hóa 9 ha vào năm 1998 là có thật, đồng thời phải cung cấp chứng cứ về vị trí, diện tích đất ông Hóa đang sử dụng là nằm trong phần đất 20 ha mà ông đã nhận sang nhượng từ ông Thọ (?) Trong khi tại tòa, các nhân chứng có đất vườn liền kề thửa đất này đã trình bày chi tiết, chính xác mọi việc.

Dựa trên ý chí chủ quan của HĐXX, Bản án số 01/2013/HC-ST ngày 04/10/2013 đã bác toàn bộ yêu cầu khởi kiện của ông Ngô Xuân Ngọc, giữ nguyên Quyết định số 408/QĐ-CT của Chủ tịch UBND huyện MangYang.

Tại bản án này đã bộc lộ những nhận định tùy tiện dẫn đến mâu thuẫn trong lập luận.Như ở đoạn trên thì  cho rằng: “Đối với diện tích đất ông Hóa sử dụng, qua xác minh không thuộc trong quỹ đất của Lâm trường Mang Yang II, nhưng đã được sự thỏa thuận của đại diện làng Đê Ron và sử dụng đất ổn định từ năm 1998, cho nên UBND huyện MangYang cấp Giấy chứng nhận QSD đất …” nhưng xuống đoạn dưới lại nhận định: “Biên bản giao đất, giao rừng cũng như biên bản thỏa thuận của già làng do người khởi kiện cung cấp đều không có giá trị pháp lý …”

Bản án số 01/2013/HC-ST cũng đã phạm sai lầm trong việc áp dụng pháp luật khi viện dẫn khoản 2, điều 37 của Luật Đất đai năm 2003,để nhận định rằng: “thẩm quyền giao đất thuộc về UBND cấp huyện chứ không thuộc thẩm quyền của cá nhân Chủ tịch UBND huyện..” “cho nên không phải là cơ sở pháp lý để khẳng định ông Ngô Xuân Ngọc có quyền sử dụng đất hợp pháp đối với 20 ha đất”. Ông Ngọc khiếu nại, tố cáo ông Hóa thì đương nhiên Chủ tịch UBND huyện phải giải quyết đúng, sai toàn bộ hoặc đúng, sai một phần và hướng xử lý như thế nào. Lập luận theo kiểu nói “lấy được” như trên thì liệu Chủ tịch UB huyện MangYang, ông Lương Ngọc Thiệp có quyền giao cho “ông Nguyễn Văn Hóa tiếp tục được sử dụng đất đã trồng bạch đàn từ mép đường quy hoạch nói trên trở lên” như trong Quyết định số 408/QĐ-CT hay không?

Từ những trình bày trên đây có thể hiểu được vì sao một nông dân chất phác như ông Ngọc phải nhọc nhằn bao năm kêu cầu công lý và ai là người đã tiếp tay cho một Giám đốc biến chất chiếm đoạt đất của dân. Hiện ông Ngọc đã làm đơn kháng cáo gởi đến TAND tỉnh Gia Lai đề nghị được xét xử phúc thẩm. Hy vọng tại cấp tòa này ông sẽ gặp được những thẩm phán có đủ tâm, tài, uy, dũng để phán quyết công minh trên tinh thần thượng tôn luật pháp, qua đó giúp đỡ gia đình ông được nhận lại những gì đã mất./

Duy Thái

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *